Anh gặp em giữa rừng hoang, nào mặt giận, nào mặt yêu, kìa đồi hoang cho con người và thú dữ, lá xanh tươi bên chiếc lá úa tàn;Gợi về trong mênh mang, ráng chiều tuôn nắng, đỏ xanh vàng tím chàm lam lục, gương mặt ta, ánh mắt ta: như thế;
Đoá hồng tươi nở nụ trên dâu bể, cuộc sống mong manh, anh và em: gió về trên cát;
Dong thuyền vào biển bạc, sóng vỗ về tri kỷ, gió thổi về tri kỷ, giấc mộng nghìn năm;
Uớc vọng đến, một chân trời xa lăm, em có biết lòng anh sóng cuộn, nào yêu thương nào giận dữ: hoa cười nghìn thu trên nấm mộ;
Anh kết thúc từ độ bạc tóc hài nhi, nhưng vẫn sánh bước bên cuộc tình viễn vọng, mẹ bảo giắng đi;
Thuyền lâm ly, sông cũng lâm ly, anh lâm ly, nước mắt em cũng lâm ly, ta đi tìm một dấu hỏi: vô cùng...
Khải Thiên
Nguồn: Trích "Suy Tưởng" - Nhà xuất bản TP. HCM - 2000
No comments:
Post a Comment